(Bắt đầu trang 1.)
Cảm Tạ
☀️
Con thành tâm cảm tạ Thiên ân của Đức Phật Tổ, Đức Cha Trời Mẹ Đất, và Cộng Đồng Cửu Phẩm - Phật, Tiên, Thánh, Thần - Tam Giới Thiên Địa Nhân.
Con cũng thành tâm cảm tạ công ơn Thầy Tổ và chư vị Đạo Hửu ở địa phương và năm châu thế giới, đã đặc biệt quang chiếu Thanh Quang Điển Lành và trợ giúp cho con có phương tiện thực hiện các tập sách - Thi Văn Tâm Linh Đạo Học - để con và chư vị Đạo Hửu có cơ hội phụng sự Cơ Thiên Địa Đại Đạo của Đức Như Lai Phật Tổ và Đức Thiên Địa Phụ Mẫu.
Con chân thành ước mong được chia sẻ Tình Thương, Đạo Đức, và sự hiểu biết về Sức Khoẻ và Tâm Linh Điển Quang Đạo Học cùng với cộng đồng Nhân Sinh, Vạn Linh Tam Giới.
Một lần nữa con xin thành tâm đảnh lễ và cảm tạ Thiên Ân Bề Trên, và con đặc biệt cảm tạ chư vị Đạo Hửu, Thân Hửu cùng tất cả quí bạn đọc khắp nơi trên thế giới đã và đang dành rất nhiều cảm tình và sự trợ giúp quí báu.
Trân trọng kính bái,
Vô Danh Thị
LỜI TỰA
☀️
Văn thường ôn thường sáng
Võ thường luyện thường dũng.
Tôn Ngô Binh Pháp là đạo làm tướng của thời xưa.
Văn Ngôn Thuật Luận là Đạo Thái Bình của đời nay.
Một câu văn ngôn là một đường gươm trí tuệ của Đạo Gia; có thể chặt đức lòng phàm ngã của đối phương để thay vào nguồn pháp lý của linh tâm minh kính.
Đạo đức xưa nay bàn ở chỗ đốn pháp là:
Đốn một câu văn để thay đổi lòng phàm
Soi một luồng chơn pháp để minh tâm kiến tánh.
Khi xưa Lục Tổ Huệ Năng chỉ có nghe được hai câu kinh: Ưng Vô Sở Trụ. Nhi Sanh Kỳ Tâm, mà ngộ được tự tánh và đi tìm Ngũ Tổ Hoàng Nhẫn để thọ pháp học Đạo. Đến khi đắc pháp mới đi khai giáo cho chúng sanh thấy tánh và được truyền Tổ Thứ Sáu của Đạt Ma Sơ Tổ phổ bá.
Đời nay ngòi bút Thái Bình cũng nhờ ngộ được hai câu kệ: Chơn Đạo Vô Hình. Chơn Phật Vô Tướng, mà tìm ra được nguyên lý của Hư Không Đại Định, mà kết thể hiệp làm một với Đại Đạo của Thầy; Thần Khí hiệp làm một vào Chơn Khí Diệu Quang Di Lạc. Và đem tâm Thánh Đạo viết ra văn bút Thái Bình để đóng góp cho các Linh Tâm tìm đường về nguồn cội cùng nhau học tập chơn ngôn diệu lý của Thầy.
Đạo là một biển hào quang chí linh chí thiện; chuyển hoá Càn Khôn; vận hành Vũ Trụ; làm thầy Tam Giáo; làm chủ Đất Trời; làm chúa nhân loại; trên cầm Thiên Mệnh của Trời; dưới định số cho vạn vật. Mỗi mỗi không thấy mà sanh trụ hoại diệt của mỗi chu kỳ điều có sự vô hình của Thầy đã an định. Cho nên, Đạo Học của Thái Bình xin được viết lại những gì Thầy cho phép. Còn sức học vô biên của Hư Không Đại Định, cho dù học mãi cũng không bao giờ hết.
Chơn Đạo Hư Không
Mật Ngôn Huyền Ẩn.
Khi đã hội nhập vào Đại Thể của Vũ Trụ Hư Vô mà học, thì cái linh tâm linh giác, hiệp đồng thức hoá sanh, huệ tâm khai mở của mình để mà học.
Đại Thể sáng quang minh
Tâm Linh hiệp nguồn Đạo.
Học đến đây:
Thức cảm ứng thần giao
Đạo cảm ứng vô ngã.
VĂN NGÔN THUẬT LUẬN
☀️
1. Một chén thuốc không đắng trị không nổi một cơn cảm nặng. Lời nói không thẳng không xuyên qua được trái tim người cằn cỗi.
2. Con dao bén cắt gọt được khéo. Lời nói bén quá sẽ cắt đứt tình cảm của người thân.
3. Dồn người vào chỗ cô thế thì không nên làm, vì đường cùng tắt phản, vật cực tắt biến.
4. Được thưởng một bửa tiệc ngon không đáng quý bằng gặp được người biết trọng nhân nghĩa.
5. Giận người mà bôi nhoạ người là việc không nên làm, vì người rửa sẽ sạch, còn mình lại bị dơ hoài ở trong tâm.
6. Cuộc vận mệnh đi như giòng nước, có lúc ròng lại lớn. Chỉ sợ người không đủ nhẫn nại để ngồi chờ.
7. Vàng và ngọc là một thứ trang sức quý giá, nhưng có khi cũng không bằng lời châu tiếng ngọc.
8. Nhân nghĩa là một thứ tình cảm vô hình hửu tướng, chứa không bao giờ đầy, trả không bao giờ dứt.
9. Không phải chỉ ăn ngon ba buổi là đủ để làm người, mà phải học mãi vẫn chưa đủ.
10. Làm phước thiện một đời sợ chưa được toàn thiện, làm ác một lúc thì ác chứa thành non. Chưa vào quan tài thì chưa vội nói mình lành vậy.
11. Không ai giúp mình cho bằng chính mình. Không ai gần mình cho bằng vợ mình. Vậy vợ mình là tri kỷ đó vậy.
12. Một đời mà không có bạn như đồng hạn cây khô. Một đời mà chưa tìm được bạn là còn ích kỷ. Nếu không ích kỷ thì tự nhiên có tri kỷ.
13. Thấy ai cũng xấu chỉ có riêng mình tốt, là mình đang ở Địa Ngục.
Thấy ai cũng tốt chỉ có mình xấu vậy là đang về Thiên Đàng.
14. Mọi người điều hay chỉ có mình dở, là cầu tiến.
Mọi người dở mà mình hay, là luôn bị thất bại.
15. Mỗi con người điều có cái hay riêng của họ và cũng có cái dở đi kèm theo. Hay nên học, dở nên bỏ.
16. Trí Tuệ mà được trau giồi thì càng sáng.
Tài Đức mà được rèn luyện thì vững mạnh.
Đạo Pháp mà được tu bổ thì thông suốt.
17. Không có loại thuốc gì trị bịnh cho người cố chấp.
Chỉ có thời gian là liều thuốc tự trị.
18. Người thi sĩ là người giàu hồn thơ mà nghèo vật chất.
19. Người tu sĩ là người giàu tinh thần của Đạo Học Tâm Linh, mà cũng là nghèo về vật chất, nghèo đến mức không có đủ quần áo để thay đổi.
20. Yêu đương mà đi theo con tim sẽ bị đau khổ, còn đi theo lý trí sẽ được hạnh phúc.
21. Tình yêu không nên đổi bằng vật chất, vật hết tình tuyệt; không nên đổi bằng sức mạnh, lúc yếu nó trốn; cũng không nên đổi bằng địa vị vì nó sẽ biến theo thời thế; chỉ có đổi bằng nhân nghĩa thì mới được bền vững.
22. Một que cũi khô có thể cứu được người bịnh hoạn. Một lời nói chơn thật sẽ làm tỉnh được lòng người yếu đuối.
23. Phật Pháp là một món ăn không có mùi vị, như cây chưa đẽo, như nước còn tinh khiết, vì vậy muốn dùng vào việc gì cũng được.
24. Con nai thích uống nước suối trong sạch, thích ăn lá có vị thuốc là để thanh lọc hằng ngày. Nhưng tại sao nó không thành Phật? Tại vì nó chưa biết sử dụng Phật Tánh của nó.
25. Con người ngang ngược không có Địa Ngục nào họ sợ; không có sức mạnh nào họ qui phục. Vậy mà một cơn cảm nặng hay một cơn sốt rét họ lại tỉnh tâm.
26. Khi nào nhân nghĩa được khôi phục thì hoà bình sẽ được lập lại.
27. Tệ đoan càng nhiều, phong kiến càng quá, luật pháp càng hà khắc, thuế má lên cao, tiền tệ bị mất giá, đó là sắp thay đổi.
28. Đời càng văn minh vật chất, thì vật chất và thời gian dư thừa nên sanh ra tệ hại.
29. Nóng không ưa, lạnh không thích, là loại người bị bịnh thần kinh, có trị cũng tổn thương, hao thần tốn khí vô ích.
30. Ăn ngon không khen, dở thì chê. Loại người này sống không bao giờ có hạnh phúc, vì chính họ đã đánh mất.
31. Trên không tôn kính tín ngưỡng, dưới không tôn trọng luật pháp, họ là cục đá quí mới đầu thai.
32. Người vợ mà đang áo cho chồng là tỏ hết tấm lòng của mình vậy. Người chồng thờ ơ, hoặc khi đi xa về mà không có quà cho vợ, đó là sự sơ sót lớn trong đời.
33. Một bửa cơm đạm bạc mà ngon hơn bửa tiệc lớn. Sống chung với người vợ thật thà còn có hương vị hơn vào chỗ trà lầu tửu quán.
34. Đường dài không ngán bằng khi lương tâm của con người bị sa đoạ.
35. Sông cạn ít có cá lớn, biển sâu ít có rông rêu. Chỉ sợ nước cạn thì bày ra hết.
36. Không có gì quý hơn lương tâm mình bừng sáng.
37. Không có tiếng chuông nào thức tỉnh lòng người bằng tiếng chuông Lôi Âm Tự.
38. Tình yêu của Đạo là sự an nhiên tự tại, nó đến tự nhiên, nó đi tự tại, mà luôn thanh thản, trong nội thức an vui.
39. Tình yêu của Phật là dụng đức đại bi, dụng lòng từ ái, mà hoá giải nghiệp chướng trong tình trường trai gái, để rồi tự nó tỉnh tâm hành Đạo trong tình yêu giải thoát.
(Hết trang 10.)
(Tiếp đầu trang 114.)
463. Thuận đường đời là đoạ vào cõi luân hồi.
Nghịch đường đời là đi vào cõi giải thoát.
Đã đi tìm giải thoát thì đi trên dư luận của thế gian. Còn sợ sệt, yếu hèn, thì sẽ bị sóng của dòng đời tiêu diệt, muôn đời Đại Đạo chẳng được đắt thành. Bởi vì, chưa qua được dòng đời thì khó mà hiệp dòng Đạo.
464. Lụt lớn phá đê.
Hạn hán lớn tiêu diệt mùa màng.
Chiến tranh lớn tiêu diệt thiên hạ.
Nhân nghĩa lớn cứu đời loạn lạc.
Đạo đức lớn đem Thái Bình lại cho nhân loại.
465. Một vị chơn tu thường bị người sỉ nhục, Ma Quỷ khảo đảo, Bá Đạo bới móc. Nếu nhịn nhục được lớn là đạt Đạo Lớn. Nếu diệt được chúng-sanh-tánh thì phàm tâm chết, đạo tâm xuất hiện.
466. Môn đệ của Nhà Phật mà hại môn đệ của Phật Gia là kẻ đó đang bị ma chướng chiếm đoạt lương tâm. Cho nên nghiệp Đạo muôn đời không bao giờ đắc thành.
467. Ở trong Đạo Hiền mà chứa đầy thú tánh, nói ra toàn là sự phân tranh tổn Đạo hại người. Kẻ đó đang bị ma chướng ba đời đến xúi để đưa họ đi vào Địa Ngục cho xử sớm rồi vậy.
468. Hại người mình tổn đức.
Giết người mình đền mạng.
Bôi nhọ người là đốt rừng đạo đức của chính mình.
Cũng như người canh tác, mà đốt vườn diệt giống thì thu hoạch được cái chi?
469. Cửa khẩu là cái miệng, Thiên Đàng Địa Ngục đều do nó đưa đi. Nói lời lành, làm việc thiện, khuyên người giải oan để tầm tu chánh giác, là họ đang leo thang Tiên về Thiên Đàng.
Còn Bá Đạo chờ cơ hại Đạo, gieo hoạ cho kẻ khác, thị phi đủ thứ. Đó là họ đang xây ngục lớn để giam linh hồn vạn kiếp rồi vậy.
Cho nên nói:
Khẩu Phật tâm xà là tu lâu thành Đại Quỷ.
Khẩu Phật tâm Phật thì hoan hỷ về Trời.
470. Đạo cao thì hiểu sâu, đã hiểu sâu thì yên lặng.
Đạo cạn thì hiểu nông. Nên thanh la đờn trống tụ quần hiệp chúng. Đến khi gió bão lớn thì bị trôi giạt muôn phương, không biết đâu mà tìm kiếm.
471. Nhìn xa được thì độ lượng rộng, trí tuệ viên dung, lòng Đạo phát thức.
Nhìn thiển cận thì độ lượng hẹp, nên ti tiện, nhỏ mọn, rồi trở thành kẻ cô độc suốt đời.
472. Đức rộng thì chứa được nhiều độ lượng.
Đức lớn thì chứa được nhiều bao dung và tha thứ.
Còn toàn đức là trống dạ, không lòng, vô tâm, nên không còn Tánh nữa, việc gì cũng tuỳ duyên.
473. Cái Hoa của Đạo thường nở trong giông bão trái mùa.
Cái Quả của Đạo thường kết ở chỗ không Trời không Đất.
Cái Tâm của Đạo được nở là nhờ các nhác búa của Quỷ.
Cái Lòng của Đạo được soi thấu là nhờ ngọn đuốc của lương tâm kết lại.
474. Muối không mặn không phải là muối biển.
Đạo không thông chưa phải là Đạo Gia.
Tình không có nghịch cảnh là tình không có chung thuỷ.
Tất cả là học sự vấp ngã để trưởng thành đó vậy.
475. Con chim khôn, con thú linh, tất cả điều bị giới hạn.
Chỉ có con người là đồng Tam Tài với Trời Đất.
Vậy có thân mà không biết tu thân thì đã bỏ lỡ cơ hội làm người cho kiếp tới rồi vậy.
476. Ăn chay suốt đời cho tới tóc bạc, mà cái miệng chưa nói lời chay lạt, là còn đưa mình vào chỗ đoạ lạc của kiếp chúng sanh.
477. Tâm Ma:
Thấy Phật thì theo
Thấy Ma thì ghét
Tâm hồn ấy còn
Chứa đựng tâm ma.
Tâm luân hồi:
Mưu tính tương lai
Luận bàn quá khứ
Lòng còn dự trữ
Nghiệp quả luân hồi.
Tâm Phật:
Thấy Phật thì vui
Thấy Ma bình thản
Lòng hết gian đảng
Tâm Phật lộ bày.
480. Hãy để cho tâm yên lặng trong lúc nhập định tham thiền thì sẽ nhận được sự siêu diệu của Chơn Lý.
481. Niệm Hộ Pháp Chơn Ngôn là để quân bình tâm thức. Khi đạt tới chỗ quân bình thì đi theo Vô Biệt Niệm, hào quang sẽ kết nhân, Thiên Lý sẽ kết duyên, triền miên học hỏi.
482. Tâm còn động thì còn niệm. Tâm dứt động diệt niệm, là đi tới chỗ Vô Biệt Niệm. Đã Vô Biệt Niệm thì tự nhiên chúng sanh Hộ Niệm.
483. Ngộ được đường Đạo là để phá án mây của Ngũ Giới.
Đạt được chỗ chánh niệm thì tâm pháp quy không.
Đã quy Không thì Không còn mây để phá.
484. Học thì cần phải hỏi
Tu thì cần phải hành.
Luyện Đạo cần bí pháp.
Thức Đạo cần chơn giải.
Có thông suốt chỗ chơn giải, mới có đường giải thoát.
485. Diệt phàm tâm, quy Không động thì chơn tâm mở ra. Thấy Đạo là ánh hào quang Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Nơi đó là nguồn gốc của Đạo.
486. Giác và mê, chỉ trong giây phút hồi quang thanh tịnh, thì nó hiện ra rõ hết.
Đời hay Đạo chỉ nhìn vào cuộc sống của người hiện tại là biết rõ được ba kiếp của họ.
487. Tánh Thông:
Tánh Đạo chưa thông
Còn chỗ bất công
Tánh Đạo đã thông
Hài hoà công lý.
488. Kiến Tánh:
Thấy rộng biết xa
Không bằng kiến tánh
Bói hay bàn giỏi
Còn chỗ vọng tâm.
489. Địa Lý mà chưa học tới chỗ linh tâm thì chưa hiểu được cái diệu dụng của Trời Đất. Nếu đã học đến chỗ diệu dụng thì không làm nghề Địa Lý.
490. Thầy bói, đoán cho người thì hay, tính cho mình thì dở, là tại chưa thấu chỗ huyền cơ. Đã thấu chỗ huyền cơ thì xuất gia học Đạo.
491. Xưa nay Địa Lý tính xa
Tính tầm đất tốt làm Ma giữ hồn
Linh hồn bị huyệt nhốt vô
Cháu con hưởng phước mình khô héo hồn.
492. NGỌC ẨN - Viên ngọc sáng, cho dù có rớt giữa bùn nhơ cũng không bị hư ố. Còn người quân tử dù bị hạ đến mất sỉ diện, cũng không loạn đến tâm thân.
Ở trên đồi, trên núi cao, tùng bách cũng chịu nhiều phong hàn, tuyết giá bao phủ, bảo lớn gió to, nhưng nó vẫn không đổi màu thay sắc; sống hiên ngang giữa Trời Đất mà cũng không màng đến nắng sương.
493. Người quân tử có chí lớn, nên giữ trọn vẹn tấm lòng thành tín, để vượt qua khổ nạn, thoát gian nguy, mà sống trong tình Trời và tình nhân loại mãi mãi.
494. HẠNH PHÚC Ở ĐÂU? - Lập gia đình không phải là chỗ để gầy dựng hạnh phúc. Hạnh phúc chỉ đến với người chơn tu đạt Đạo. Bởi vì:
Hạnh phúc là vô hình.
Tình yêu là bất diệt.
Nó là vật vô hình, và cũng là vật vô sanh bất diệt, thì không thể lấy tình yêu của nhục dục mà đánh đổi nó được, bởi vì hửu hình thì hửu hoại.
495. Nam nữ lập gia đình là để thoả mãn lòng dục vọng của con người. Vì không giải thoát được, nên kiếm giới khác để bù đắp. Một khi lòng đã thanh thản thì Ma Lục Dục, Quỷ Thất Tình, cũng vô phương trú ẩn.
496. Hai tâm hồn mà chịu sống chung với nhau là để học rèn luyện những tánh tình kỳ cục nhất. Và học tập đức nhẫn nhục xây dựng gia đạo trong tâm hồn trách nhiệm 'thay Trời hành Đạo'.
497. THUẦN ĐẠO - Cái Đức đã sáng tỏ bên trong, cái Đạo hiệp làm một cùng Vũ Trụ.
Đức nhuần thì Thông công
Đạo hiệp vào Linh Thể
Cái đạo đức sáng từ bên trong sáng ra bốn phía, thì nhuần gội được cỏ cây, yên lòng bá tánh. Đó là Thuần Đạo rồi vậy.
498. TIẾN ĐỨC - Trí tuệ là cái Đạo khai mở ở trong lòng. Mỗi việc suy nghĩ đều được trung thực.
Còn sửa đổi đời sống và lời nói là cái hiện ra bên ngoài. Không có một câu nào mà không hiểu cùng tột của nó.
499. Sự trung tín là đi chung với lời nói.
Lòng thành thật là tạo nên sự nghiệp.
Hiểu biết tới chỗ cùng tột, việc làm thông thạo mạch lạc, giữ trọn nghĩa, là người nầy làm được việc lớn rồi vậy.
500. Khôn cũng chết, dại cũng chết, biết thì sống. Biết, đó là biết tu bổ sửa chửa cho tâm minh, Đạo đạt, nên không còn chết. Vì cõi đó Vô Sanh Bất Diệt.
501. Dùng hiểu biết của mình cho trong thiên hạ, thì sẽ trở thành người không hiểu biết. Còn kèm nhẹm nhân tài, sử dụng lòng vị kỷ, kẻ đó là giặc cướp sinh mạng của mình rồi vậy.
Chỉ có người biết lấy điều thiện của thiên hạ cho thiên hạ tu dưỡng đạo đức, và biết sử dụng sự thông minh của thiên hạ để giúp trong thiên hạ. Đó là dùng sự hiểu biết rộng lớn của mình để an trong thiên hạ.
502. ĐỢI THỜI CƠ - Hơi nước bốc lên còn phải đợi khí Âm Dương hoà hiệp để làm mây. Rồi còn phải đợi điềm Trời xuôi thuận là nơi nào, mới làm mưa xuống được.
Còn người quân tử nuôi tài đức mà chưa thi thố ra việc làm. Lòng còn mang túi đạo đức, ở yên để đợi thời Trời, an dưỡng để nuôi khí thể, yên vui thanh tịnh để hoà tâm chí. Đó là cách bình ái để chờ số mệnh. Giống như con đường Đạo ở giữa ngôi Thái Cực, tiến Dương trợ Âm mà vẫn trung dung chờ đợi người chơn tu trở về nguồn cội. Thì người quân tử hãy học theo cách nầy thì tự nhiên an phận.
503. TRÍ ĐẠO - Trí của người trong thiên hạ là muôn thứ khác nhau. Còn Chơn Lý của người thành Đạo thì chỉ có một. Cho nên bậc quân tử chỉ cần thông được Lý Đạo là có thể thông suốt được trí của thiên hạ.
Còn Thánh Nhân là coi lòng của nhân loại cũng như một lòng. Đó là thông về Đạo Lý.
Còn văn chương xán lạn, khi xét vào đâu thì sáng lý chỗ đó. Nên rõ về nghĩa đồng nhất thể, mà cùng đi theo luật Đạo của lòng Trời.
504. MINH TRIẾT - Có minh triết thì mới khai mở được trí tuệ, bảo tồn được thân tâm, sống vui an lạc. Sự giàu nhuận tao nhã, nhuần thấm khắp châu thân. Đức rộng về hiệp được với Thiên Chân thanh tịnh. Tâm hồn rỗng rang, linh thể tươi tốt, mà lại an nhiên độ lượng, quảng đại để nuôi chơn quang, dưỡng linh khí thân thể tươi tốt.
Khi tâm Đạo phát triển, thì tự nhiên tài vật sản nghiệp không coi trọng phần vật chất nữa, chỉ xem nhẹ chớ không bỏ bớt đi. Nếu có nhiều, dư, thì đem dùng vào việc hửu ích cho Đạo, phụng sự việc nhân nghĩa để cứu đời, giúp an bình thạnh trị. Giúp Trời trong việc xây đời Thượng Ngươn Thánh Đức, hoằng hoá độ sanh cho thiên hạ hưởng, nhờ cuộc sống sung túc an vui. Còn tâm linh lại được hướng dẫn đến chỗ tu dưỡng đạt Đạo.
505. ĐẠO TRỊ MÌNH - Người quân tử phải biết lấy mình làm gốc, trở lại mình lo tu thân, tề gia, trị quốc, rồi bình thiên hạ. Lập nghiêm cho thân mình trước, rồi mới đến đem luật pháp thanh thản, đạo đức nhuần thấm cho thiên hạ học theo, đó là trị an.
506. BIỂN YÊU
Hư Vô là một biển yêu vô cùng tận, mà lại thanh thản an vi như mới bắt nguồn tình yêu của đời Nguyên Thuỷ. Cho nên, làm người mới bắt đầu yêu, cũng đừng yêu quá mãnh liệt, vì nó sẽ trở thành một thứ tình yêu độc tài vị kỷ. Hãy nên yêu một cách thanh thản với cái thể di chuyển được tình Trời lớn rộng, cho linh khí tiếp rước linh hồn vào cõi Thiên Chơn.
507. TÌNH YÊU THIÊN QUỐC
Hớn Quốc nêu cao tình Thiên Địa
Long Hoa trống Việt trổ liên thanh
Tình yêu Tiên Phật ba nguồn hợp
Suối Đạo ban ra Pháp Thuỷ thành.
Tôi mới biết yêu lúc ngộ tôi
Hiệp vào biển Đạo của lòng Trời
Tình yêu bao phủ ba nguồn hiệp
Hạnh phúc sáng tròn mãi trong tôi.
508. PHÉP SỐNG LÂU
- Lòng luôn giữ trống việc tư dục ở đời, để bụng chứa đầy nguyên khí của Trời. Trí bình an, buông hết sự lo lắng nghĩ bậy. Đó là phép giữ trống lòng.
- Không theo sự xu hướng với Thất Tình Lục Dục. Học pháp môn thiền định để an dưỡng tinh thần cho ngươn Khí không bị hao hớt. Đó là phép chứa ngươn Khí đầy bụng.
- Mỗi tháng, mỗi năm, tuổi đời tuy lớn, nhưng tinh thần sẽ cải lão hườn đồng thì xác thân sẽ trẻ lại.
509. THUỐC TRƯỜNG SANH
Khử trược lưu thanh
Đạo yên sẵn dành
Vô vi thầm lặng
Sống an đừng rán
Đạo tự tịnh thanh
Sức đừng để nhọc
Tinh chớ tổn hao
Chơn tánh hiệp vào
Là thuốc trường sanh.
510. LÒNG TRỜI
Lòng Trời vô tư nên hiệp cùng Đạo
Tiên Phật thanh tịnh nên hiệp cùng Đạo
Thánh Nhân chí thiện nên hiệp cùng Đạo
Nhân loại trung hoà nên hiệp cùng Đạo.
511. TÂM KHÔNG
Tâm hồn của con người đạt Đạo nó trống trơn, không vương vấn, không có tư dục trở ngăn, thì đạo đức của Trời mới giao hội. Từ đó cửa thiêng liêng thông lưu với luồng linh khí của Vũ Trụ, làm sáng bừng Thiên Chơn cảm tính.
Buông tâm bé nhỏ cỏn con, không còn vướng mắc, thì mới giao tâm cùng Đạo. Khi hiệp được làm một với Đạo, nó như con số Không to lớn tròn đầy. Mới ngộ tưởng là vô hiệu lực. Chớ tu được linh khí ở đó để hiệp thân, thì chính mình được luyện trong Lò Trời đó vậy. Khi ứng dụng tới nó thì linh ứng vô cùng. Lúc đó mới biết sự trống không của Trời chứa đầy đủ pháp lực.
512. TÌNH YÊU THÁI BÌNH
Trời đã cho tôi một mối tình
Đem nguồn minh triết độ nhân sinh
Hoà cùng Tam Giới duyên học Đạo
Viết lại thành văn bút Thái Bình.
Tôi chứa trong tôi một khối tình
Hoà trong nhịp thở của nhân sinh
Hoà trong Vũ Trụ tình nhân loại
Đó gọi là tình yêu độ sanh.
- Hết -
Lý theo Khí Hoá mà chuyển thành Điển Giới
Điển hiệp thể âm dương mà tạo thành Văn
Văn do Linh Tâm của Thánh Nhân mà viết lại thành Sách để phục vụ cho Chơn Linh tu hành giải thoát.
Linh tâm cảm theo lòng Trời
Văn giải kinh để mà hành Đạo.
Chơn Lý rót mãi không đầy
Pháp Thuỷ ban hoài không dứt.
Kính Bái,
Vô Danh Thị.
Chơn Đạo Vô Hình.
Chơn Phật Vô Tướng.
Chơn Nhơn Vô Danh.
Chơn Tu Vô Tranh.
(Hết trang cuối.)
(Tiếp đầu trang 103.)
421. Tất cả các tôn giáo điều học một trường
Tất cả nhân loại điều có một Cha một Mẹ.
Người có tâm linh cao nhất là người có độ lượng nhiều nhất.
422. Một vị tướng tài giỏi về mặt điều hành quân đội, nhưng không thể coi thường việc nhân nghĩa của thiên hạ được.
423. Nhân tri thời vận còn mệnh ở Trời. Nếu Trời xuôi thuận thì thiên hạ theo về.
424. Việc nhân nghĩa cần người hợp tác bằng phương tiện và hành động, chớ không cần loại nhân nghĩa chỉ lý thuyết suông.
425. Văn chương phải đi chung với đạo đức. Võ học phải đi chung với võ đạo. Nếu tách nó ra thì không dùng vào việc gì được.
426. Dù có bịnh tật bất ngờ trong lúc luyện Đạo cũng nên lấy làm vui, vì có cơ hội trả nghiệp.
427. Có nhiều món nợ họ không chịu khất lại, ta cũng đành phải trả, chớ biết nói sao trong lúc nghèo khó. Hy vọng người ấy có Đạo Tâm mà thông cảm.
428. Ra đời hành Đạo là trở ngại muôn ngàn. Nếu đã đủ lòng vị tha thì gặt hái được nhiều kết quả về sau.
429. Cho dù người cha có khắt khe cho lắm cũng vì sợ con không được thành nhân. Nếu con đạt được thì thấy người Cha đó trở thành dễ chịu nhất thế gian.
430. Thái Bình khôi phục sẽ không còn biên giới.
Đạo đức thạnh vượng sẽ không có chiến tranh.
Quốc gia giàu mạnh sẽ không còn đói khó.
431. Quân trong nước là con của bá tánh hiệp lại. Bậc nhân nghĩa xin đừng xé lòng của bá tánh.
432. Tiếng nói không lời mà người hành Đạo chỉ biết thuận theo mệnh Trời mà làm việc. Bởi vì họ đã nghe được tiếng nói của Hư Vô hiệp với chơn tâm của họ rồi vậy.
433. Nước từ trên nguồn đổ xuống theo sông rồi ra biển. Nước từ biển bốc lên làm mây mưa rồi lại đổ xuống trên nguồn. Vậy chỗ nào là cao của Pháp Thuỷ?
434. Thanh là khí của Trời mà ra.
Hoà là khí từ người mà có.
Thanh mà chưa tu tịnh là khí của Trời còn bị kẹt.
Hoà mà không xuôi thuận là khí trong người còn phân biệt.
Vì còn bị kẹt cho nên Thượng Đế cho thi cha, thi thầy, rồi thi huynh đệ.
435. Cho dù con cá có lớn đến bao nhiêu, cũng nhờ nước mà trưởng thành. Nhưng tại sao cá không chấp nhận nước là mẹ của mình? Vì không chấp nhận nên cá lẩn trốn hoài, nhưng vẫn không thoát khỏi sự nuôi dưỡng của nước.
436. Bồ Tát có ba cách tu: một là Tu Phước; hai là Tu Huệ; ba là Tu Phương Tiện. Người mà làm được một trong ba cách trên thì không còn sợ trể.
437. Phong vũ là điềm của Trời hiện diện mọi nơi. Mạnh thì làm vũ bão. Yếu thì làm giọt sương lành. Luôn tưới mát lòng người, nhuần thấm cây cỏ.
438. Giọt sương lúc nào cũng ngọt và mát. Tuy bay giữa Trời thanh cao mà lại cô đơn thanh nhẹ. Nếu ngày nào nó kết lại với mây, làm được mưa, thì chắc nó vui lắm nhỉ?
439. Đêm đêm thảo mộc còn biết ngậm sương để trưởng thành. Các loài thú cầm cũng biết ngậm ngọc để rèn Tâm Pháp, để đắc thành Tán Tiên. Còn người thông minh phải biết ngậm Mô-Ni-Châu để luyện thành chánh quả.
440. Tinh tú là các vì sao sáng như cặp mắt của chư Thần đang chiếu rọi xuống trần gian. Nếu người mà được nó chiếu rọi thì chơn tâm sẽ bừng sáng, giác ngộ được chơn lý.
441. Hằng Nga là cây đèn của Trời, soi sáng muôn phương trong đêm dài lặng lẽ; chỉ đường cho nhân loại đi theo. Cho đến khi tâm mình lại là trăng lúc đó mới là bậc ngộ Đạo.
442. Đời là một bãi trường thi.
Đạo là một cơ huyền bí.
Nhẫn được ở đời là để rèn tâm.
Nhịn được trong Đạo là để rèn trí.
Đó là người đang cầm chìa khoá của Phật pháp rồi vậy.
443. Người học Đạo không nên chấp Không mà không chịu học Kinh Luận, vì như vậy sẽ làm hạn hẹp kiến thức của mình. Nhưng cũng đừng nên mê vào văn tự nhiều quá, vì sẽ bị nó trói buộc vào văn minh khoa học thì sẽ không giải thoát được Chơn Linh. Còn người mượn đó để học, để biết, thì cái biết đó rất hửu ích.
444. - Điển Văn là lý cảm ứng của Vũ Trụ, càng cảm nhận thì nó càng ứng biến vô cùng.
- Điển Tâm là lý siêu hình, nó là Thần Thông Diệu Pháp, là Pháp Lực của Chơn Đạo.
Người học Đạo phải luyện đến Linh Khí của Hư Vô thì mới đạt được Điển Tâm tròn đầy của Vũ Trụ.
445. Con cá mà muốn được hoá Long còn biết trầm mình giữa biển sâu tu luyện. Còn người muốn đạt Đạo thì phải biết an phận mình giữa cảnh phồn hoa đô hội. Đó là cách an phận để thành Đạo.
446. Đạo hạnh của Bồ Tát là luyện khổ để rèn tâm; học nhẫn nhục để luyện tánh. Khi tâm tròn tánh đầy là lúc đi cứu khổ ban vui rồi vậy.
447. Không khí đi khắp nơi nơi, ở trong mọi vật, thì ánh sáng của Đạo cũng hiện hửu trong khắp không gian và Vũ Trụ.
Tâm động thần giao là nhờ Đạo hiện ở mọi nơi nên trở thành Linh Pháp để cứu độ nhân sanh.
448. Không có khổ ải thì không có sự trưởng thành.
Không có đau thương thì nghị lực yếu ớt.
Khổ ải để rèn dũng chí. Đau thương là rèn tâm pháp của con người để sớm thành chánh quả.
449. Trái cây trên cành ngọt chua còn có lúc khác nhau. Lòng người mà chưa thanh tịnh chẳng khác nào như quả chua, càng ăn vào thì càng thấy chua chát. Nếu để cho nó chín rồi mà ăn thì không còn thấy chua nữa.
450. Vật nặng thì chìm xuống. Vật nhẹ thì bay lên. Cũng như con người lúc thanh nhẹ thì thanh thản, lúc ô trược thì lại u buồn. Vì vậy người mà đạt Đạo sẽ đi ngoài sự phiền muộn vui buồn của nhân thế.
451. Mưa pháp ban ra là mong tưới các cây Nguyên Linh đâm chồi, trổ nhuỵ, khai hoa.
Phật Pháp ban ra là mong tìm được người truyền đời phổ Đạo.
452. Khổ để rèn Tâm.
Khó để rèn Chí.
Trở ngại để rèn lòng trung dũng.
Nếu không có những cái nầy thì không có người thành Đạo Lớn.
453. Con cá lớn mà muốn thoát ra khỏi nước, đi tìm hoài mà vẫn không có đường thoát khỏi nước. Cá mới hỏi Bà Nước.
Bà Nước nói: "Con sống cũng nhờ ta, con chết cũng nhờ muối của ta."
Vì vậy: Cá sống nhờ có nước. Người sống cần có Đạo.
454. Lúc mới học Đạo như người vào trường Đại Học để học nghề. Người đã quyết lòng tu học thì không nên có tánh lưỡng hai. Vì cái tánh lưỡng hai là ma chướng đoạn tuyệt nhân duyên của người học Đạo.
455. Gió lớn mưa to không đáng lo sợ, mà đáng lo sợ nhất là lòng trở ngại của con người.
456. Đã chịu ra biển khơi thì đừng sợ sóng lớn.
Đã tu Đạo Lớn thì đừng sợ sóng đời vây bủa.
457. Muốn tu giải thoát, Đạo quả lên cao, dù cho gặp sỉ nhục đến chết hết cả danh dự. Nhưng nhờ nó mà diệt được lòng phàm, để cho lòng đừng theo đó mà chết thì sẽ trở thành bậc vĩ nhân.
458. Thấy được, nghe được, biết được, nói được, là phàm tâm phán xét.
Không thấy, không nghe, không đến được, mà mình hiệp được, đó là bậc siêu nhân.
Đã là bậc siêu nhân thì nhân loại kỉnh học.
459. Trời Đất lấy 36 pháp Thiên Cang hiệp lại thành một vòng, làm một chu kỳ vận chuyển. Còn người lấy 36 tuổi làm nửa chu kỳ, 72 tuổi làm một chu kỳ. Cho nên việc gì ban ra cũng sẽ được nhận lại là vậy.
460. Người tu là tin có Trời, có Phật. Vậy hãy đem hết sự quyết định của định mệnh mình mà giao phó cho Trời, thì linh tâm không còn gặp trở ngại nữa, và sẽ sớm thành chánh quả.
461. Xuân Hạ Thu Đông, bốn mùa luân chuyển, mà không có mùa nào giống mùa nào. Vì vậy người học Đạo đừng mong kinh Phật có trang cuối.
Bởi vì:
Đường đời có đoạn cuối.
Đường Đạo thật vô biên.
462. ĐẠI HIẾU CHƠN TU
Là học sinh, thi mãn khoá mới biết đậu hay rớt. Còn người mới đi tu, đừng sợ mình là kẻ bất hiếu, không làm tròn bổn phận với gia đình. Bởi vì, khi chưa xuống lỗ thì chớ vội lo mình tròn bổn phận hay không; chưa hết cuộc đời đừng vội trách người tu là bất hiếu. Chỉ có người đi tu mới tròn đầy hiếu đạo và siêu thăng được Cửu Huyền Thất Tổ.
Gia đình nào có con đi tu là giải được ba đời nghiệp chướng của tiền căn, mà còn hưởng được phúc báu ba đời của người chơn tâm đi tu hành Đạo.
Khi xưa Quán Âm, Thích Ca, Di Lạc, đi tu cũng đều ly gia tầm sư học Đạo. Khi đã đạt Đạo lại siêu thoát được cha mẹ ông bà và chín đời Cửu Tổ. Đó là tấm gương lớn cho bậc có linh tâm.
(Hết trang 113.)
(Tiếp Đầu Trang 94.)
392. Đi tu không phải bỏ đời.
Cầu Đạo không phải lánh đời.
Đi tu được an thì lấy an mà độ đời.
Cầu Đạo được tỉnh thì lấy tỉnh để thức người.
393. Trời trồng cây Nguyên Linh.
Người trồng cây Lương Tâm.
Đạo đức trồng người Chí Thiện.
Có trồng được người Chí Thiện thì thiên hạ mới có bậc Minh Sư.
394. Người Hiền Nhân đại diện đức lớn của Trời.
Người Đạo Nhân đại diện đức lớn của Phật.
Không nên hại người hiền, hại người hiền Trời phạt.
Không nên hại người Đạo, hại người Đạo muôn đời không được siêu sinh.
395. Giống lành nghe kinh thì lãnh hội.
Đạo lành nghe kinh thì tỏ ngộ.
Người được vậy là đã lộ chơn tướng Phật Pháp Tăng rồi vậy.
396. Nước bình thì dân an.
Nước chiến thì dân loạn.
Bậc quân tử nên yên việc nước trước việc của mình, thì thiên hạ tự yên.
397. Lo cái lo trước của dân.
Thấy cái xa ngàn dặm.
Hiểu biết trên bậc hiền sĩ.
Mà lại vui sau cái vui của thiên hạ.
Đó là bậc quân tử tuỳ cơ mà tri nhân tâm rồi vậy.
398. Người còn mê cho Đạo là xa.
Kẻ giác nhìn Đạo trước mắt.
Thấy việc thiện không thể bỏ, đó là đạo đức của người chơn tu.
399. Thấy việc thiện ta nên tích luỹ.
Nó vốn là báu quý độ đời
Tu tâm thiện đức không rời
Mong khai ruộng phúc ở nơi Thiên Đàng.
Lòng hành Đạo kho tàng là thiện
Độ cho người là tạo thiện duyên
Tích vàng thác chẳng mang theo
Tích ngàn việc thiện Thánh Tiên rước về.
Lấy châu báu đem ra làm phúc
Đó là đem đạo đức về Trời
Độ nhân, Trời độ con ơi
Tình con lớn rộng Đạo Trời hiệp tâm.
Ai mà biết thường làm điều thiện
Bố thí đi thiện đức tái bồi
Của tiền hỷ xả ban vui
Cho người nghèo khổ là nuôi thiện từ.
Còn biết Đạo giúp đời phương tiện
Là thay Thầy Hành Đạo Thế Thiên
Con tu thấy cảnh Đồ Thiên
Là Thầy đã rước con hiền hồi quê.
Cửa thiện đức Bồ Đề căn gốc
Tâm thiện lành là đọc ý Trời
Từ bi ban bố cho đời
Là con trồng ruộng trên Trời Đại La.
400. Nếu đạt Đạo được thì không bao giờ mất.
Còn hạnh đức hành được thì không bao giờ chê.
Hai cái đó nó luôn sống mãi trong lòng người.
401. Luyện Đạo có lúc trồi, lúc sụt, lúc tịnh, lúc động, đó là còn vọng tâm cầu an. Còn lòng đã an, tự nhiên thanh tĩnh vô vi lặng lẽ.
402. Cha Mẹ dạy con còn có chỗ chưa dạy.
Còn Trời dạy con thì đến chỗ toàn giác.
Một khi Trời đã dạy thì không còn phương trốn thoát.
403. Phật đốn nhờ tâm pháp ngộ Không
Vía Hồn hội tụ lẽ Nhân Ông
Tiên tu nhờ pháp thành Chơn Giác
Gom lại Ba Nhà rõ Tổ Tông.
Phật hội Tâm Vô nhập Niết Bàn
Tiên chầu Ngọc Đế sáng Linh Quang.
Ngũ Khí Triều Ngươn Tam Thanh Hội.
Đốn ngộ nhờ cầm gậy Kim Cang.
Phật kết Huệ Tâm ở Hư Không
Lò Trời trui luyện đạt Chơn Thân
Tiên vào Bát Quái Lò Thiên Điển
Rèn luyện cho rành Ngọc Hư Không.
Phật giảng chánh kinh pháp Bảo Toà
Tiên ngồi nhập định Đạo đầy kho
Phật cười giao điển Tiên Thiên tiếp
Anh trước em sau Đạo tròn vo.
404. Ai muốn vào Thiên Đàng thì phải dọn mình cho sạch để khỏi bận lòng với Chư Tiên.
405. Không có người Mẹ nào thương con cho bằng Đức Từ Mẫu - Diêu Trì Kim Mẫu.
Không có người Cha nào thương con cho bằng Đức Chí Tôn - Ngọc Hoàng Thượng Đế.
406. Thượng Đế thường nghiêm, nhưng rất từ bi, bên trong chứa đầy bao dung độ lượng.
Phật Mẫu rất chìu con, nhưng Ngài rất hài hoà dạy dỗ.
407. Bịnh do tánh sanh.
Tánh do chất độc phát khởi.
Chất độc do gia vị tạo thành mà nhiễm vào chân tánh ở trong các Ngũ Tạng, đầy khắp cả trong kinh mạch, nên phát khởi bịnh. Vì vậy mới nói bịnh do tánh sanh.
408. Tình thương của Mẹ Diêu Trì
Thương con trong Đại Từ Bi của Trời
Thương con mà Mẹ nghẹn lời
Nhìn con lệ đổ tuôn rơi hai hàng.
Tình thương của Mẹ Thiên Đàng
Biết bao trìu mến muôn ngàn quý thương
Độ con trở lại Thiên Đường
Cho con hiệp mặt tình thương của Trời.
Con ơi tình Mẹ sáng ngời
Đêm đêm dẫn độ không lời, lặng thinh
Chiếu cho ngòi bút Thái Bình
Sớm thành Đạo Lớn giảng kinh độ đời.
Cho con thay Mẹ con ơi
Hành hương xứ xứ độ người lai kinh
Biết bao chơn lý hành trình
Ban lời châu ngọc con minh viết bài.
Tâm thành làm việc cho Thầy
Mẹ đây ban điển con say Đạo Mầu
Từ bi tình Mẹ bắt cầu
Cho con viết lại những câu thiện từ.
409. Nhân quả là cánh cửa Vô Vi. Cho nên luật tiến thoái đã hiện rõ ràng trước mắt. Trồng nhân gì thì hái quả nấy, không thiên lệch.
410. Chỗ cao nhất là chỗ lạnh tột cùng. Nơi phú quý tột đỉnh là chỗ cô đơn nhất. Ai có nếm qua mới thấy mùi vị của nó.
411.Gieo nhân cho đời kế tiếp là bổn phận của cha mẹ. Truyền nhân cho đời kế tiếp là bổn phận của các vị chơn sư.
412. Học Đạo đừng nên gấp gáp, mà hãy giữ lòng bình thản. Khi vạn sự được lập lại trật tự thì tâm Đạo cũng theo đó mà phục hồi.
413. Người tu có hạnh hoà đồng tôn giáo, là trong người đó có đức lớn của Trời Đất, có hạnh lớn của các vị giáo chủ rồi vậy.
414. Đứng trước Thiên Chúa trăm họ như con. Tất cả như cừu non vô vi thanh tịnh.
415. Tuổi trẻ, cái yếu nhất là dễ tin, cái khó nhất là không biết tự trị chính mình. Nếu tự trị được cho chính mình là tuổi trẻ sẽ thành công lớn.
416. Tuổi trẻ mà biết kiên nhẫn học tập, tu bổ sửa chửa cho bản thân, sẽ sớm trở thành người đại diện tinh thần cho nhân loại.
417. Tất cả tuổi trẻ là ánh sáng của nhân loại, là nhân chứng của Trời Đất, là thành đồng cột vàng của tổ quốc.
418. Làm trai mà siêng năng tu học, làm gái mà có đủ Công Dung Ngôn Hạnh. Đó là những người nhân tài của xã hội hiện tại.
419. Núi cao để rèn lòng dũng sĩ.
Đường xa để thử dạ kiên trì.
Núi tuy cao nhưng trí ta lại cao hơn.
Đường tuy dài nhưng ý chí ta lại dài hơn.
420. Không bỏ cũ, không theo mới, mà chỉ theo những cái hay để cầu học. Đó là người hiền tài lương tướng vậy.
(Hết trang 102.)
(Tiếp Đầu Trang 84.)
362. TRAI GÁI
Trai không Đạo sanh lòng uỷ mị
Gái vô tâm luân lý chẳng gìn
Đời sanh ra thất đức loạn luân
Đạo sanh chỗ mê tâm đồ khỗ.
Người học hành phải thường tu bổ
Cho nhân tâm vào chỗ Huyền Hoàng
Lỗi mà biết sửa thì sang
Còn theo nhục dục tam quan đục ngầu.
Sanh ra cảnh đầu trâu mặt ngựa
Tại kiếp xưa lầm lỗi chẳng chừa
Nhìn thú cầm biết rõ tội xưa
Nay giữa thế kẻ bò người lết.
Nếu cảm ứng những điều thấy biết
Hỏi lương tri có thiết tha không
Lòng mình còn đục, lóng trong
Tánh mình mê dục, giải thông cho rồi.
Cửa Lục Dục do nhân nhồi quả
Đường luân hồi nghiệp cả đeo mang
Ba lòng sáu tánh chưa an
Mà tu Đạo Lớn lại càng rối tâm.
Đạo tự hối rồi tâm sám hối
Cho ba dòng sông tội sạch thanh
Trước sau đạo đức thiện lành
Mới mong hiệp được Tam Thanh của Trời.
Lời đạo đức Đạo Trời phải 'đốn'
Cho mọc ra một ngọn Bồ Đề
Để chúng sanh thoát mùi mê
Mê mà giác được mới về tự nhiên.
363. Trược nhờ pháp để khử
Đạo nhờ tu mới giác.
Thiền nhờ ngộ mới thông.
Luyện nhờ thanh mới tĩnh.
Có đạt được chỗ thanh tĩnh mới giải thoát đời đời.
364. Minh tâm nhờ kiến tánh.
Đạo thuần nhờ tánh an.
Đức trọng nhờ tu luyện.
Có tu luyện khổ hạnh, thì mới rèn được tâm, minh tánh Đạo, để thành Đạo.
365. Chấp thiện ghét ác là còn mê. Lòng thiện cứ làm, việc ác không để ý, đó là đạt được thiện tâm. Còn khi nào thiện ác không sanh thì mới thật sự là tâm chí thiện.
366. Hạnh nhờ đức để gieo nhân.
Đạo nhờ pháp để truyền nhân.
Đã tầm được người truyền nhân là trồng được Đạo Lớn.
367. Pháp nhờ thí ngôn mà người được ngộ tánh.
Đạo nhờ tu nhân mà người được thành Tiên.
Cho nên thí ngôn, thí pháp, độ nhân, truyền đời, là bốn công việc của người thành Đạo không thể thiếu được.
368. Trước khi học Đạo phải lập đức dưỡng tâm.
Sau khi học Đạo phải an phận tịnh tánh.
Có làm được như vậy thì học Đạo mới giác tánh độ tha, truyền đời phổ hoá.
369. Tịnh tâm đã mở, thấy biết được cõi Vô Vi. Càng thấy biết nhiều, phải càng thanh tịnh cho hiệp một cùng Đạo. Còn đem nó ra mà bàn luận thì không nên, tâm sẽ bị hạ tầng công tác, và muôn năm nghiệp Đạo không thành.
370. Thấy được Thiên Tôn, biết được Phật Tánh thì hãy để cho nó tự yên tịnh, tự phát, tự sinh, tự dưỡng đạo đức. Không nên lấy đó bàn ra, vì Đạo sẽ hết linh nghiệm.
371. Thiên Lý chỉ có ứng tâm, nghe cũng ở trong tâm, thấy biết cũng ở trong tâm. Còn nghe thấy biết theo trí xét của mắt mũi, là còn bị Lục Căn phỉnh dỗ.
372. Các Thần Tướng hiện thân trước mắt có khi là Lục Thân hoá thể. Hãy giảng kinh thuyết pháp cho tụi nó quy Đạo.
373. Độ mình là minh giải.
Độ người là tiến giải.
Độ thiên hạ là tự giải.
Thiên hạ có tự giải thì mới đạt chỗ tự thoát.
374. Thương người là Nhân đạo.
Độ người là Minh đạo.
Đạo trong Nhân thì giải đời thoát Đạo.
Đạo trong Minh thì sáng, sáng mình và sáng họ.
375. Giải được tâm mới mở trói.
Kèm được tánh mới nhốt cọp.
Phải cần tu dưỡng dài hạn thì mới tập cho nó thuần Đạo.
376. Đứng trước ánh sáng thì phía sau có bóng tối.
Đứng trước bóng tối thì trước sau đều tối.
Người ở chỗ tối ra hiệp được ánh sáng nhưng vẫn còn một nửa bóng tối. Khi nào ánh sáng bao trùm hết bộ đầu thì bóng tối mới tan biến.
377. Đạo Hư Vô là Thầy.
Đạo Thái Hư là Cha.
Đạo Hửu Sắc là Mẹ.
Thầy thường không nói mà dạy ở trong tâm.
Cha thường nghiêm huấn, hiền dữ đều kính sợ.
Mẹ thường nuông chìu nên được thương yêu.
Con hay thì theo Thầy.
Con ngay thì theo Cha.
Con cưng thì theo Mẹ.
Đạo Lớn làm Thầy.
Đức Lớn làm Cha.
Nhân Lớn làm Mẹ.
Đó là kinh của Tam Giáo, Đạo của Trời Đất.
378. Người trung nghĩa là: nghèo thì tương trợ, khó thì cùng chia, khổ thì đồng chịu, khi giàu không tranh danh, không đoạt lợi.
379. Người chí hiếu là: thấy Đạo cầu tu, thấy đức cầu xuôi thuận, thấy nhân nghĩa thì phò, thấy Đạo Lý thì học. Trên hoà chớ không đồng loã. Dưới thuận chớ không nịnh bợ.
380. Người có lòng tham ác là một con Quỷ Đói, ăn hoài không no, hại đời mà thấy chưa thoả. Đói lại đói hoài nên nhân loại gần họ thì đại loạn.
381. Phúc điền là mảnh đất linh ở trên Trời.
Là Xá Huệ Quốc của Kim Tiên Ngọc Phật
Còn độ lượng rộng lớn là chỗ cấy phúc điền nơi quốc độ của chư Phật.
382. Chặt một đường gươm để thay đổi vị trí.
Giác một lý Đạo để thay đổi một quan niệm sống.
Thuyết một thời pháp để cho người tự giải thoát.
383. Sức mạnh của Đạo là vô hình. Tuy không thấy mà linh ứng muôn nơi, vạn nẻo.
Người muốn hiệp với sức mạnh của Đạo chỉ có hàng Chí Nhân mới làm được.
384. Đạo đức là cây thước vô hình đo được lòng nhân của các giới.
Tâm đức là kho lớn của Trời chứa hoài không hết.
385. TỰ TÁNH
Bồ Đề có trong tánh
Thì nó tự biết sanh
Phật pháp có trong tâm
Thì tự nó biết thâu.
Đạo pháp đã minh giải
Thì tự ngộ nhân luân
Nếu mưa pháp chưa mạnh
Thì không có Đạo Lành.
Giống Phật là vô giá
Đạo Học là duy tâm
Nếu tâm chưa khai trổ
Là Tâm Phật chưa sanh.
Tâm chẳng có Phật sanh
Coi là giống không lành
Dù ngâm trong ao pháp
Chỉ thêm ố mùi tanh.
Hiện nhân nên nhớ kỹ
Thiên Lý không chìu nhân
Luyến tình chúng-sanh-tánh
Hiệp nó là vô nhân.
Phật chẳng ở ngoài nhân
Nhân không giống của Phật
Rừng hoang đất hoang trống
ước công trồng.
Nếu nó có sanh ra
Giống Bồ Đề thiện đức
Nếu tối đen như mực
Là không giống Như Lai.
386. Ngọc không giồi không sáng.
Đạo không nhồi không thức.
Đã thức được Đạo thì kể từ đó tiến đức tu thân.
387. Kẻ có ác tâm mà không chịu diệt cái ác tâm đi, thì sẽ sanh ra cái bịnh bè phái, phân chia. Để rồi vui lòng chôn mình ở Địa Ngục muôn đời không thoát.
388. Linh tâm, mở được nó ra, thì tình yêu nhân loại tự nhiên được khôi phục. Và dấn thân hành Đạo và học Đạo vô quái ngại.
389. Tiến phúc tu nhân là con đường lớn cho người hành Đạo.
Tích đức luyện Đạo là cái duyên cho mình hiệp Đạo.
390. Làm người là theo ý của mình.
Hành Đạo là theo ý của Trời.
Gieo nhân là theo ý của thiên hạ.
Khởi điểm còn do nhân ý.
Vào Đạo tự hiệp một với Thiên Ý.
Nhờ vậy mà chia cho khắp cả thiên hạ vẫn còn đầy.
391. Lên trời, xuống đất, ra khơi, không có ở đâu yên tịnh cho bằng ở trong tâm. Khi tâm được hiệp với Đạo rồi, thì an nhiên thanh tịnh.
(Hết trang 93.)
(Tiếp Đầu Trang 75.)
332. Người cầm súng muốn bắn xuống thì phải vươn lên, muốn bắn lên thì phải hạ xuống, vậy mà không bắn được chỗ Không Tâm.
Không Tâm là chỗ huyền biến của con người.
Không Tên là chỗ giải thoát của Đạo.
333. Gần Bạo Quân như gần cọp; muốn ăn mình lúc nào cũng không hay.
Gần Thánh Quân như gần Trời; đang cất nhà lớn cho mình dưỡng Đạo.
334. Giảng Đạo độ đời là việc bậc chí nhân thành Đạo. Còn người mới tu nên yên lặng để mà tu. Không nên tỉnh ai trong khi mình chưa tỉnh được đạo đức ngàn năm mờ tối của chính mình. Nếu mình tỉnh được mình rồi thì thiên hạ tự tỉnh.
335. Đạo thanh thì tánh liêm.
Lòng công bình thì tâm minh chánh.
Nhờ vậy mà đại diện được hàng đạo đức.
336. Con chim sáo và nhà sư, hai bên điều nói được tiếng người, điều thuộc các kinh sách. Nhưng tại sao vị sư thành chánh quả mà con sáo vẫn còn nguyên thế?
337. Đèn sáng để soi đường.
Tâm sáng để soi Đạo.
Tu hoài mà chưa thấy sáng đó là đèn lương tri còn tối. Coi chừng làm việc bất nghĩa.
338. Con cọp dữ không đáng sợ vì còn có thể trị được. Nhưng xưa nay không ai trị nổi lòng băng hoại của con người. Chỉ có cách là tự hồi sinh.
339. Soi đường, soi người, việc đó không cần thiết với người học Đạo. Người học Đạo tự soi tỏ tâm mình, tự học tự đi là rút ngắn được ngàn năm luyện Đạo.
340. Thấy mạnh thì theo, thấy yếu thì bỏ, là người chưa biết cái hửu dụng của Đạo. Vì Đạo:
Mạnh làm như yếu.
Yếu làm như an.
An làm như yên.
Yên làm như tịnh.
Người có làm được như vậy mới thành Đạo lớn.
341. Mặt trời chiếu sáng mọi nơi mà còn có hang luồn ngỏ tối chưa rọi tới. Lòng người tráo trở thì Trời Đất cũng bó tay, Đạo Gia cũng không còn phương pháp cứu độ.
342. Cơ hội đến mà mình không biết nắm, đạo đức đến mà không biết bố thí và học tập, người đó chưa đủ nhân tánh để dưỡng Đạo.
343. Sóng lớn biết né thì khỏi.
Gió lớn biết núp thì yên.
Chỉ có Đạo Lớn mới thể hiện ra hết cho người người tu dưỡng.
344. Tài mà không đức là tài thô.
Đức mà không Đạo là đức nhược.
Đã đến chỗ thô nhược thì không dùng vào việc chi được.
345. Thánh là sáng.
Đạo là tròn.
Ánh sáng đã tròn đầy thì hiệp làm một với Đạo, thì soi đâu tỏ đó.
346. Đạo đức cho đến chỗ chung thuỷ thì không bao giờ dám chế cho đầy, vì sợ bị tràn; không bao giờ dám chao, chao thì sợ đổ.
347. Nhân Tướng là người tu dưỡng có độ lượng. Trên biết kính Trời, dưới biết dụng người, an lòng bá tánh. Lập đức cho thiên hạ xuôi thuận. Lập Đạo cho thiên hạ tu dưỡng. Tinh thông mậu dịch để nuôi người. Phân xử đúng Đạo cho nhân phục. Nhân đã phục tùng thì thiên hạ mới thạnh trị.
348. Văn Tướng không tu Đạo, chỉ có chỗ lý chưa có kiến thuyết, càng nói càng xa luật. Khi nào có Đạo thì lý cùng thuyết mới thông suốt, Đạo và luật sẽ được minh chánh, để cho thiên hạ kỉnh phục.
349. Thiên Tướng là phải thông thiên văn, đoán biết được phong võ thời tiết, biết được lòng Trời, an được sự vật. Trong nghiêm với mình, ngoài rộng với người, thưởng phạt nghiêm minh cho quân bình đều phục.
350. Địa Tướng là thông đạt địa lý, độn giáp thiên cang, điều binh bố trận. Biết phong thuỷ, sơn lam chướng khí, địa nhiệt sanh ra bịnh phong thấp, sốt rét. Biết đường thuỷ vận, biết lối sơn cước, biết lộ vào thành, trọng binh như trọng mình, quyền biến có đủ.
351. Võ Tướng không tu Đạo, chỉ dùng được cái oai lực chớ chưa dùng đến chỗ nghiêm minh. Còn Võ Tướng mà có Đạo thì oai nghiêm đầy đủ, đức độ vẹn toàn.
352. Việc võ không thể giao cho quan văn làm. Việc văn không thể giao cho quan võ làm. Chỉ khi nào vị ấy văn võ song toàn.
353. Người mới tu:
- Tuy thuộc văn học của Đạo, chớ chưa biết cách luyện Đạo.
- Tuy có phép luyện tập chớ chưa thông hiểu.
- Đã thông hiểu thì xin lãnh hội mật pháp.
- Đã học được mật pháp thì họ tự biên, tự diễn, mới đủ trí tuệ để đạt Đạo.
354. Nếu ăn được no hoài thì người ta sẽ không bao giờ đói. Vì vậy học Đạo cũng không bao giờ hết, xin đừng có dừng. Nếu đã dừng thì trở về lại lúc ban đầu. Vì Đạo là khí hoá, không tiến thì lùi, chớ không có đứng yên một chỗ.
355. Đạo muốn giữ được vĩnh viễn, thì phải tu cho tới khi nguyên khí tròn đầy. Khi tròn đầy thì không bao giờ tuột nữa.
356. Quý tiền của, khi chết tay không.
Quý nhân nghĩa, khi chết nó luôn sống mãi.
Quý châu thân, khi chết được giải thoát.
357. Lúc tịnh đừng khởi động. Lúc động đừng khởi tịnh.
Vì làm như vậy động tịnh sẽ giao chiến lẫn nhau.
Lúc động thì biết yên nghỉ. Lúc tịnh thì biết thanh thản. Có vậy mới hiệp Đạo.
358. Người mới học Đạo phải xa động tìm tịnh, cho thần khí được bình an, lưu thanh khử trược. Khi đã đạt Đạo, thì vào động tầm tịnh. Nếu tịnh được, là người đạt trọn vẹn sự thanh tịnh.
359. Người đời quý tiền của.
Người hiền quý nhân nghĩa.
Người có Đạo biết quý châu thân.
Vì nhờ châu thân để luyện tập thành chánh quả.
360. Học Đạo đừng cầu chứng, cầu sẽ biến chứng.
Tu Đạo đừng cầu đắc, cầu sẽ gặp ma chướng.
Học thì cứ bình thản. Tu thì cứ an nhiên. Từ từ đến mùa thì tự nhiên có hoa có quả chớ lo gì.
361. Có thân nên quý châu thân
Sanh ra một kiếp nghĩa nhân vẹn toàn.
Lúc sanh bé nhỏ cỏn con
Người thương kẻ quý như hòn bảo châu
Thành nhân luân lý bắt cầu
Chết thì bất tử Năm Châu kính thờ
Còn người muốn đoạt huyền cơ
Mượn thân tu luyện vào bờ Thiên Tiên
Bước vào các cõi Linh Huyền
Để thân thành một Máy Thiên của Trời
Quý thân châu báu còn thua
Có thân mới học Đại Thừa nhờ thân
Đạo lành nhờ có Kim Thân
Người thành nhân được nhờ thân tu rèn
Tu cho thân tỏ ánh đèn
Tròn đầy sanh Thánh, hết hèn thành sang
Bước vô các cõi Thiên Đàng
Kim Tiên Ngọc Phật hào quang diệu huyền
Dù không có muốn làm Tiên
Cũng là Đại Thánh của miền thế gian
Có thân nên luyện thân an
Đem nguồn bảo pháp Kim Cang của Trời
Hiệp vào nơi cõi không lời
Không tên, không tánh, Đạo Trời mới linh
Giải rồi Tam Thế Lưỡng Hình
Thoát ra, vào cõi quang minh đời đời.
(Hết trang 83.)
(Tiếp đầu trang 64.)
290. Tâm hồn thanh không thích nhiễm trược.
Người thật có đạo đức không thích giành giựt đồ ô nhiễm.
291. Người Bá Đạo dùng lời hay, hành động tốt đẹp, để che mắt thế gian; lương lẹo ngoài vòng luật pháp. Nhưng không tránh khỏi luật luân hồi và thọ tội ở Địa Ngục.
292. Trời đất bao la, người đạt Đạo gom lại trước mắt. Tiên Phật tuy thần thông người đạt Đạo làm bạn không khó.
293. Nhân định tại Tâm.
Thiên định tại mệnh.
294. Dòng nước còn có thanh trược lộn lẫn vào nhau.
Dòng Đạo sau trước một đường trung chính.
295. Văn chương dùng đúng chỗ, Đạo Lý dùng đúng phương pháp, thì nó là cây chìa khoá đó vậy.
296. - Cây Trúc không tâm, đại diện cho Đạo Bồ Tát Giới.
- Tòng Bá bốn mùa không đổi màu, đại diện cho hàng hiền nhân quân tử.
- Hoa Sen ở trong bùn không nhiễm, đại diện cho người tu luyện Đạo Gia.
297. Nhìn người chưa hiểu chiều sâu
Làm sao thấy rõ đuôi đầu mà chơi
Ai ơi muốn giữ chữ bền
Muốn tìm bạn nghĩa chớ quên nhìn người.
298. Vạn vật trên thế gian đều có thể dụng được. Chỉ do người có biết dụng vật hay không mà thôi.
299. Động thì sự chơn giác về lúc ta yên ngủ.
Tịnh thì sự chơn giác về lúc ta thiền giác.
300. Đạo Học nó to như không gian, rộng như Vũ Trụ, và nhỏ như hạt sương. Cho nên học hoài cũng không hết.
301. Sức mạnh của người tu là sự thanh tịnh. Càng thanh tịnh thì càng gia tăng sức mạnh.
302. Tu Đạo Lớn, phải có nhẫn nhục lớn, mới thành công lớn.
303. Bụng người chỉ chứa năm ba chén cơm thì đầy, mà sự ham muốn chứa hoài không hết.
304. Tu hoài mà không thức, luyện hoài mà không sáng. Người đó chỉ có đủ phước hửu vi thôi vậy.
305. Không biết thì chê, biết rồi lại chấp. Người đó chỉ biết nói chớ không biết hành động.
306. Có đường lớn mà không đi, có Đạo Lớn mà không tu. Người đó đang bịnh tâm lý rồi vậy.
307. Đi tu mà còn củng cố địa vị của mình thì có thời gian đâu mà tu giải thoát. Nếu còn ôm địa vị là theo đạo hửu vi rồi vậy.
308. Đạo mới có thì kêu to.
Đạo một nửa thì kêu ột ệt.
Đạo được đầy thì yên lặng.
Khi đã được yên lặng thì mới đi vào đại định được.
309. Đi học ở đời là đi học lại của người thành công. Còn đi học ở tâm linh là đi học đại học với Vũ Trụ. Nhờ vậy mà xưa nay các bậc nhân sĩ, vua quan, đạo sĩ, còn phải học tập mãi mãi mà vẫn chưa đủ.
310. Cái biết ở Đời là cái biết trí thức thanh và sắc, là cái học theo trục vật chất, nên càng động loạn cầu kỳ. Còn Đạo Học là khoa học tâm linh:
Động loạn thì Đạo xa
Thanh tịnh thì Đạo gần
Sống yên thì Đạo hiệp
Trung dung thì Đạo chuyển
Càng chuyển thì càng tịnh
Càng giồi thì càng sáng.
Như mặt trời treo giữa chơn tâm, cho dù có học ngàn năm Duy Tâm Khoa Học vẫn chưa được là bao nhiêu khi đứng trước Thượng Đế. Vì vậy người ngộ Đạo lúc nào cũng cho mình là dốt là vậy.
311. Chiếc áo của người tu chưa đủ đại diện Phật. Nếu đã đủ thì không còn sanh tật, và tự nó biết giác ngộ chân bản tánh rồi vậy.
312. Đạo Lớn vốn vô hình.
Phật Lớn vốn vô tướng.
Người có đạo đức lớn không tranh đoạt. Còn tranh đoạt là còn đạo của chúng sanh đang tu bổ.
313. Chỉ học văn tự mà cho là luyện Đạo, thì như người học võ, chỉ học được bài thiệu thuộc lòng. Lúc gặp cọp thì làm sao biết thủ thân, trừ nguy, diệt bạo? Rồi lúc làm tướng, làm sao biết điều binh khiển tướng? Lúc đó là lúc trả lời mình có thật đầy đủ võ công hay không. Vậy không lẽ học bài thiệu mà thành ông Phật?
314. Phật dạy nên bỏ hình tướng nhưng lại ôm. Phật dạy nên giải lòng phàm ngã nhưng lại kết. Nếu vậy thì sao đi cùng đường với Phật cho được.
315. Nước lớn đổ đê.
Bão lớn sụp biên.
Chiến tranh lớn thì tiêu diệt hết vạn vật.
Chỉ có Đạo Lớn mới cứu hết nhân loại.
316. Thiện chưa minh mà lo tu thiện sẽ sanh ác, vì lòng phân biệt chưa dứt.
Thiện mà Đạo được minh thì mới đạt thiện.
Thiện đến lúc thiện ác không còn thì mới là người chí thiện.
317. Ác mà chưa thành đại ác thì nó còn bị nó bao che. Khi nó thành đại ác thì nó mới sợ nó. Vì vạn sự hiện ra trước ánh mặt trời, chỉ có lúc đó nó mới thật sự quy y thí pháp.
318. Trời có đức hiếu sinh nên vạn vật, kẻ dữ người lành, cũng điều hít dưỡng khí mà sống.
Người Đạo thấy người ngả đổ, thất bại mà còn hạ thủ, thì kẻ đó là vô Đạo rồi vậy.
319. Thấy ngả thì đỡ; thấy té thì nâng; thấy chìm thì vớt; thấy thiếu thì bố thí. Lòng không phân thiện ác. Người đó đang Thế Thiên hành Đạo, độ đời cứu người đó vậy.
320. Nếu mình không cho họ có cơ hội thì kẻ thiện trở thành ác, vì chính mình ép họ không có đường đi. Vậy việc ác của kẻ thiện đang làm là mình thọ đủ.
321. Nhân quả tuy không ai thấy, nhưng xưa nay không ai thoát khỏi. Dấu người thì được, chớ dấu mình và dấu Trời thì không bao giờ được. Người có Đạo nên cẩn thận để khỏi chôn mình vào Địa Ngục.
322. Đem tâm mà cầu Đạo thì được chứng Đạo.
Đem thân và nhục dục đi cầu Đạo sẽ bị che lấp.
Đem tình cảm mà đi cầu Đạo, Đạo bị trói buộc.
Chỉ có khi nào lòng mình được thanh thản thì Đạo cũng thanh thản hiệp về.
323. Đi tu thanh thì phải khử trược.
Đi tu tịnh thì phải giải động loạn.
Thấy sao theo vậy.
Thấy gì ôm bậy
Là đoạ Địa Ngục.
324. Cây Hồng Đào, cây Huyền Trúc, cây Dương Liễu, cây Thanh Tòng, là bốn loại cây đại diện cho tánh Đạo của bốn giới Thần, Thánh, Thiên Tiên, và Địa Tiên.
- Cây Đào đại diện cho chư Thần: như ban hoài không dứt.
- Cây Trúc đại diện cho Thánh Nhân: không lòng trống dạ, có bỏ trôi giữa biển đời vẫn không chìm.
- Cây Liễu đại diện cho Địa Tiên: mạnh thì cũng chìu, yếu thì cũng kết. Nhưng luôn lập trí giữa thế Đạo của mình, không vì sợ mạnh mà siêu đổ, không vì vinh nhục mà bạc đãi. Luôn đứng thẳng, chìu người mà không mất tánh Đạo.
- Cây Thanh Tòng, dù cho bốn mùa tám tiết đổi thay, bão bùng mưa gió qua lại, nhưng nó vẫn một lòng trung dung từ độ, và luôn giữ một màu thiên thanh không úa. Đó là Đạo Tiên Thiên, và đạo đức của người quân tử.
- Còn Hoa Sen là đại diện cho Bồ Tát Giới.
325. Đạo Lớn vô tướng.
Đức Lớn vô tư.
Người học Đạo lớn coi theo đó mà làm thì thành chánh quả.
326. Việc lớn làm thành nhỏ, là bỏ qua được thì nên bỏ qua.
Việc nhỏ làm thành không, là quên được thì hãy cho nó quên luôn.
Không mà làm cho có là Bá Đạo.
Có mà không dung thứ cho người là tâm Ma phá Đạo.